Thâm Tình Không Đứng Đắn – Chương 44: Cho em, muốn bao nhiêu đều cho em

LY THỨ 44

Tác giả: Thất Bảo Tô

Biên tập: TBB



Cơ thể người đàn ông cứng lại, rõ ràng anh cũng nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập kia.

“Mẹ nó…” Cảnh Thắng nghiến răng chửi một câu thô tục.

Vu Tri Nhạc chậm rãi mở mắt, đối diện với đôi mắt đen đang tâm phiền ý loạn kia.

Một trên một dưới, hai mắt nhìn nhau.

Tiếng gõ cửa vẫn dồn dập.

Vu Tri Nhạc nhìn anh chằm chằm hai giây rồi nói: “Đừng để ý, tiến vào đi.”

“…” Cảnh Thắng sửng sốt một chút: “Có người gõ cửa.”

“Nhà không có ai.” Cô nhìn anh không chớp mắt, nhẹ giọng ra lệnh: “Tiến vào.”

“Đèn vẫn sáng.” Người đàn ông quay đầu nhìn quanh bốn phía.

Vu Tri Nhạc bình tĩnh đáp: “Em ra cửa quên không tắt đèn.”

“Vu Tri Nhạc.” Cảnh Thắng cười thất thanh, cọ cọ vào trán cô, giọng điệu ẩn ẩn bực bội cùng trêu chọc: “… Anh con mẹ nó mềm một nửa rồi.”

“Không muốn em?” Cô lõa thể ngước mắt. Ánh đèn vừa vặn chiếu xuống đồng tử của Vu Tri Nhạc, sóng nước lưu chuyển động lòng người: “Em bây giờ rất muốn anh.”

Quần đã sớm bị vứt bên mắt cá chân, lúc này Vu Tri Nhạc nói chuyện trong trạng thái trần trụi, cẳng chân trắng như tuyết ma sát bên hông anh.

Cô đúng là người phụ nữ trong ngoài không đồng nhất, sau khi cởi bỏ lớp áo choàng đen kiên định, cấm dục bên ngoài, cô lại khôi phục nguyên trạng là một nhân yêu sắc tình, dụ hoặc.

Cô “ưm” nhẹ một tiếng trong tư thái không mảnh vải che thân, như muốn hút khô ý chí của anh.

Ngực Cảnh Thắng phập phồng, vùi vào bên tai Vu Tri Nhạc, thổi khí: “Cho em, muốn bao nhiêu đều cho em.”

Anh đem dã thú cọ sát bên ngoài, sau đó tiến thẳng vào nơi tư mật đã sớm ướt đẫm kia.

Lúc này, tiếng gõ cửa cũng dừng lại.

Vu Tri Nhạc cong môi, phiến môi đã bị anh hôn tới sưng lên, ánh lên tia nước sáng loáng.

“Không mềm.” Cô dùng thanh âm nhỏ nhẹ đánh giá.

“Lại bị em khơi dậy.” Anh cũng thì thầm đáp lại, dường như trong căn phòng chật hẹp, tại chiếc giường mỏng manh này không có ai cả, chỉ có hai linh hồn giao triền quấn quít, nhờ gió thổ lộ tâm tình của họ.

Cảnh Thắng nâng bắp đùi của cô lên cao, muốn nơi tư mật của Vu Tri Nhạc hoàn toàn tiếp nhận mình. Người khác không đến được nơi này, nhưng anh có thể tách mở nó dễ như trở bàn tay.

Vừa đẩy vào bên trong, tiếng chuông điện thoại chói tai chợt vang lên, điện thoại rung mạnh trên tủ đầu giường.

Cảnh Thắng: “…”

Có những sự ưu tư không thể dùng một hai lời thô tục để lí giải được.

Vu Tri Nhạc cũng nhíu mày, đưa tay quờ quạng tủ đầu giường mãi mới lấy được điện thoại, cô nhìn xong thì liếc người đàn ông.

“Ai vậy…” Cảnh Thắng cúi đầu, lòng anh thật mệt, thật mệt.

Tiếng chuông vẫn tiếp tục vang lên, chân mày Vu Tri Nhạc nhíu càng sâu: “Mẹ em.”

“Anh thật muốn con mẹ nó muốn… mẹ em.” Cảnh Thắng không nhịn được nữa mắng một câu, cả người vô lực, trong nháy mắt gục xuống bên cạnh người phụ nữ, vùi vào tóc cô.

Trong dư quang, cô thấy Cảnh Thắng ủ rũ, Vu Tri Nhạc liếc qua: “Anh con mẹ nó muốn làm gì ai?”

“… Ừm.” Anh trầm ngâm, thật nhanh đã đổi lại: “Làm mẹ tương lai của con anh.”

Vu Tri Nhạc hừ cười, thở dài một tiếng rồi nhận điện thoại: “A lô, mẹ.”

Giọng oán trách vang lên từ ngoài cửa: “Tri Nhạc, con ở đâu vậy? Hôm nay mẹ về nhà bên kia, tiện qua đưa chút thức ăn cho con. Ngày thường con có thể ăn. Con không ở nhà sao? Mẹ đang ở trước cửa này.”

Cảm thấy người trên thân nặng hơn, Vu Tri Nhạc mỉm cười: “Con ở nhà.”

Người bên cạnh đột nhiên ngẩng lên trừng mắt nhìn cô, mặt đầy dấu chấm hỏi.

“Sao lại không mở cửa?” Người phụ nữ trung niên chất vấn: “Mẹ bảo mà, đèn vẫn còn sáng sao nửa ngày không thấy con đâu.”

“Con đang ngủ.” Vu Tri Nhạc mặt không đỏ tim không đập: “Con đi mặc quần áo rồi mở cửa cho mẹ.”

Dứt lời, cô cúp điện thoại.

Cảnh Thắng vẫn còn chống đầu nhìn cô, đáy mắt ngập tràn chất vấn.

Vu Tri Nhạc vỗ vỗ mặt anh, hôn một cái lên khóe miệng Cảnh Thắng: “Dậy đi nào.”

Vừa nói cô vừa đẩy anh sang một bên, Cảnh Thắng trở mình, ngửa đầu nhìn trời. Đây là chuyện gì vậy?

“Không phải…” Nhìn người phụ nữ nhanh nhẹn mặc quần áo ở mép giường, anh không thích ứng kịp.

Cảnh Thắng rất nhanh kéo lấy cổ tay cô, thấp giọng: “Mẹ em tới, anh làm thế nào?

Vu Tri Nhạc thu mắt: “Có thể làm sao, anh tiếp tục nằm trên giường.”

Lời này nghe không ra là phản kháng hay chân thành đề nghị, Cảnh Thắng càng nóng nảy: “Em ra ngoài thật? Không giấu anh đi à?

___ Hình như đúng cốt truyện phải là như thế.

“Giấu ở đâu?” Vu Tri Nhạc chịp một tiếng, dứt khoát kéo khóa quần: “Đâu phải chồng em về.”

Cô bổ sung: “Anh muốn trốn thì trốn, em không phản đối.”

Cảnh Thắng: “…” Được rồi, người phụ nữ của anh đúng là có thể làm ra chuyện này. Mạnh mẽ, cường thế khiến người ta rung động. Cô còn không sợ, lo lắng của anh có vẻ hơi dư thừa.

Anh cũng ngồi dậy, thở dài một hơi, sột sột soạt soạt bắt đầu chỉnh trang lại dáng vẻ.

Vu Tri Nhạc buộc tóc đơn giản, phân phó Cảnh Thắng đôi câu: “Anh ngồi ở bàn sách đi, chưa chắc bà ấy đã vào.”

Lúc cô đi mở cửa, người đàn ông đã thành thật ngồi ngay ngắn trước bàn sách, mở một quyển sách không rõ tiêu đề, lòng không bình tĩnh nổi.

“Tri Nhạc, con mở cửa cũng lâu quá.” Đợi quá lâu, lời nói của mẹ Vu không giấu được tức giận.

Vu Tri Nhạc để đôi dép cũ ra cho bà đi, chỉ gọi một tiếng: “Mẹ.”

Mẹ Vu mắng cô một câu, sau đó xách bao lớn bao nhỏ bước vào. Nhưng vừa bước được một bước đã thấy một đôi giày của đàn ông. Đôi giày da đen bóng loáng, đại diện cho cuộc sống nhung lụa, giàu sang.

Mẹ Vu ngớ ra, hỏi: “Còn ai đến đây nữa?”

Vu Tri Nhạc thầm liếm răng cấm, không tiếp lời cũng không trực tiếp trả lời. Mẹ Vu thò đầu vào phòng tìm kiếm theo bản năng.

Giờ phút này, Cảnh Thắng đã gác lại sách, sau lưng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Đối với buổi “gặp gia trưởng” ép buộc này, trong đầu anh vẫn đang điên cuồng suy nghĩ cách xưng hô, nên gọi là bác hay gọi là dì đây.

Mẹ Vu cau mày, mơ hồ cảm thấy người này khá quen mặt. Nghĩ một lúc, chợt nhớ đến điều gì, trong đáy mắt đầy hoang mang và tức giận, muốn nổi lên cuồng phong.

Mẹ Vu quay đầu lại nhìn con gái mình: “Đây có phải là…”

Biết mẹ muốn nói gì, Vu Tri Nhạc chặn lời bà, thản nhiên nói: “Là anh ấy, Cảnh Thắng.”

Cái tên này khiến cả người mẹ Vu như bị đá một cước, suýt nữa lảo đảo về phía sau, bà không thể tin được mở miệng: “Tri Nhạc, con thực sự…”

Bà từ từ giơ tay lên chỉ vào con gái. Ngón tay trỏ run rẩy, mắt cũng ngân ngấn ánh nước: “Con có biết bao nhiêu người đều nói con làm ra loại chuyện đó nhưng đến bây giờ mẹ vẫn không tin, một chữ cũng không để bụng. Mẹ cho là con gái mẹ trong sạch, không thể làm ra loại chuyện kia…”

Bà sợ con gái đau lòng, dù có tức giận cũng không thẳng thừng nói ra những lời cay độc. Mẹ Vu đỡ ngực, trong lòng đau đớn như rỉ máu, bà khó có thể tiếp nhận được việc trước mắt.

Hai hàng nước mắt dần ướt đẫm khuôn mặt mẹ Vu: “Đúng là muốn giết mẹ mà…”

“Mẹ.” Vu Tri Nhạc nhìn bà chăm chú, muốn đưa tay đỡ lại bị bà gạt ra.

Mẹ Vu lớn tiếng, nước mắt cũng đan xen: “Bố mắng mẹ cũng can giúp con! Em con cũng nói đỡ! Con thì sao?”

“Con không ngại mất mắt nhưng mẹ ngại, đừng kéo mẹ xuống cùng!”

Vu Tri Nhạc mím môi: “Mẹ nghĩ thế nào cũng được.”

Mẹ Vu khó tin mở miệng: “Mẹ nghĩ thế nào cũng được? Có thể nghĩ thế nào đây? Bây giờ người ta đang ở trong phòng con rồi! Con còn lớn tiếng với bố như vậy, có chỗ dựa dẫm rồi nên xem thường cả bố mẹ!”

“Con không có!” Giọng Vu Tri Nhạc trấn định, nhưng lồng ngực phập phồng đã bán đứng cô.

“Thái độ bây giờ của con là thế nào?”

“Con cần phải thể hiện thái độ gì?” Vu Tri Nhạc đáp: “Mẹ có gì khác những người kia? Đều nghĩ mình thấy gì thì đó là sự thật.”

Mẹ Vu rũ mi, hốc mắt đỏ bừng: “Mẹ thấy cái gì? Con vừa mới ngủ, không phải hầu cậu ta ngủ hay sao?”

“Con ngủ cùng anh ấy.” Vu Tri Nhạc nhìn thẳng mẹ mình, không phủ nhận, chỉ đổi lại một chữ.

“À.” Nước mắt trên mặt mẹ Vu không ngừng rơi, mặt bà ướt đẫm như thác đổ mưa rơi: “Còn cãi? Mẹ bị con làm tức chết rồi…”

Bà giương tay lên!

Mắt thấy tay mẹ Vu hướng đến má trái Vu Tri Nhạc, một đôi tay đã vươn đến thật nhanh giữ lại, tay bà dừng lại ở giữa không trung. Đây không phải tay Vu Tri Nhạc mà là tay của người đã im lặng hồi lâu là Cảnh Thắng.

Lúc anh chạy tới cạnh cửa, hai mẹ con họ đều mải tranh luận nên không chú ý. Mẹ Vu không kiềm được ngước mắt lên nhìn anh, chỉ thấy ánh mắt chăm chú của người đàn ông từ trên cao hướng xuống, bóng dáng anh vừa vặn che khuất người phía sau.

Sắc mặt anh âm trầm, môi căng ra, cả người tỏa ra khí lạnh như khối băng.

“Cậu làm gì vậy?” Bị giữ tay giữa không trung, mẹ Vu kêu lên.

Cảnh Thắng lễ phép chậm rãi buông tay bà ra, chính thức tự giới thiệu mình: “Bác La, cháu là Cảnh Thắng, bạn trai của con gái bác.”

Không rõ vì sao người này biết tên họ mình, mẹ Vu giật mình trợn tròn mắt, hỏi ngược lại: “Bạn trai? Bạn trai gì?”

“Cậu ở bên nó?” Dường như bà nghe được chuyện gì tức cười lắm: “Cậu biết cậu là ai, còn nó là ai không?”

“Cảnh Thắng!” Vu Tri Nhạc gấp rút gọi anh, cô đã sớm mệt mỏi với những lời giải thích dư thừa rồi.

Cảnh Thắng nuốt nước miếng: “Em đừng nói gì cả.”

Giọng anh lạnh băng, lại ẩn ẩn mạnh mẽ giống lần phát biểu ở bữa tiệc của phường Trần.

Cảnh Thắng tiếp tục nhìn mẹ Vu, ánh mắt không né tránh: “Cháu và con gái bác yêu đương nghiêm túc. Cháu rất thích, không, cháu rất yêu, vô cùng yêu cô ấy. Sau này cháu sẽ cùng cô ấy kết hôn, sau đó chung sống cả đời. Cô ấy là người phụ nữ ưu tú, chính trực, lương nhiện và xinh đẹp nhất trên thế giới này. Cháu muốn được bác chấp thuận, vì vậy xin bác đừng nói những lời không hay như vậy với con gái mình. Với tư cách là chồng tương lai của cô ấy, cháu không đồng ý, càng không cho phép.”

Trong lúc anh đang nói, Vu Tri Nhạc nghiêng đầu nhìn về phía mẹ mình, đáy mắt chấn động.

Tương tự như vậy còn có mẹ Vu Tri Nhạc, dường như bà ấy khá e ngại người đàn ông trẻ trước mặt. Khí chất ưu việt mãnh liệt của anh như ánh đèn đường đang tối, chớp mắt sau lại tỏa sáng lan tràn khắp nơi.

Hết chương 44.


Lời của B.: Tin vui cho các mẹ là chúng ta còn một chương H tử tế không bị phá đám ở phía sau hê hê, xác nhận Cảnh là con ruột mẹ Tô =) Khs tớ quên là có sự hiện diện của chương đấy *hãy thứ tha cho sự tắc trách này” :”>* Trong đấy bố Cún nhà mình còn áp dụng câu nói “Việc quan trọng phải làm 3 lần” cơ =)))))

P/s: Ai chờ Quang – Cam thì tối tối nay có nha ~

10 thoughts on “Thâm Tình Không Đứng Đắn – Chương 44: Cho em, muốn bao nhiêu đều cho em

  1. Đỉnh như Vu Nhạc ấy. Việc quan trọng nên làm vẫn phải làm. mỗi tội có bà mẹ phá đám. chả tin con mình. Còn Cảnh Thắng chương này men quá. Mẹ vợ cũng k được nói xấu vợ mình.

    Like

  2. Tiểu Cảnh chỉ hóa cún trc Nhạc tỷ thui 🤗 còn trc mặt người khác cũng nam tử hán đại trượng phu ngời ngời đấy, k ai đc bắt nạt vợ anh kể cả là bố mẹ vợ nhé =))))))))

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.