Diễn Trò – Chương 32: Thì ra anh mới là người thứ ba

CHƯƠNG 32

Tác giả: Đông Nhật Anh Đào

Biên tập: Bột


Cậu Tư nghe vậy thì lại đỏ mặt, anh lấy thuốc lá trong ngăn kéo ra nhưng không cẩn thận huých phải bình hồ đào đen khảm mẫu đơn, anh đưa tay ra đỡ, lúc này chợt trở nên lóng ngóng vô cùng.

Thiệu Tử Ngôn ngồi đối diện, nhìn anh luống cuống một lúc lâu. Cậu Tư sờ mũi: “Em ấy còn chưa gặp tôi.”

Thiệu Tử Ngôn đan hai tay lại rồi cười tới nho nhã: “Có phải muốn lần đầu gặp mặt đầy lãng mạn không?”

Cậu Tư ho khan, giả vờ tìm thuốc lá trong ngăn kéo.

Ý cười của đối phương ngày càng sâu, lại nói: “Có phải tốt nhất là nên anh hùng cứu mỹ nhân, cho em ấy ấn tượng đầu tiên tốt nhất không? Lần đầu gặp sẽ thuê khoảng một trăm bà bác ở bên cạnh vun vào cho nhỉ?”

Cậu Tư nghe ra giọng bỡn cợt của anh ấy nên cũng mất tự nhiên, anh ngồi thẳng dậy, hắng giọng, nghiêm mặt nói: “Không tới mức đó.”

Anh lại ngả người nằm ra rồi nở nụ cười: “Có điều ý định anh hùng cứu mỹ nhân này không tồi.”

Thiệu Tử Ngôn cũng cười, ném vèo thuốc lá trên bàn qua cho anh: “Đúng là không tồi. Bảo sao ngày nào anh cũng đi theo người ta, thì ra đang tìm cơ duyên cứu mỹ nhân.”

Vẻ mặt của cậu Tư chợt thay đổi, anh tiện tay cầm nghiên mực định nện Thiệu Tử Ngôn. Anh ấy cũng không cười đùa nữa mà ngừng cười, nói chân thành: “Bây giờ anh để người khác nhìn ra tâm tư rồi, vậy bảo cậu Ba sẽ thấy thế nào, anh cả anh sẽ nghĩ ra sao?”

Nhan Trưng Bắc phải dựa vào tin đồn vung tiền như rác cho Cố Yên Nhiên mới chật vật giữ được cái danh cậu chủ quần là áo lượt, có như vậy mới khiến cậu cả an tâm. Anh cũng dùng mối quan hệ với Cố Yên Nhiên mới móc nối được với đoàn buôn ở phía Bắc của Nhan Trưng Nam, nếu bây giờ nhọc lòng theo đuổi một cô gái khác, chắc chắn sẽ là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Chuyện lãng mạn đương nhiên là rất xa xỉ, mà anh cũng không có cái xa xỉ tư bản đó.

Anh hiểu rõ quy luật này, nếu không sẽ không chỉ chờ Cận Tiêu tan học ở cổng trường lâu như vậy. Thấy anh im lặng, Thiệu Tử Ngôn cũng thấy mình đã chọc vào chỗ đau của anh, tuy có áy náy nhưng anh ấy vẫn nói thẳng: “Dù muốn lấy em ấy cũng không lấy kiểu anh tình tôi nguyện được, thậm chí còn phải lấy qua loa cho xong. Như vậy mới khiến người khác cảm thấy anh chỉ cưới một cô gái bình thường, lấy để tiện cặp kè với Cố Yên Nhiên.”

Nực cười là cậu Tư chân tình thật dạ muốn cưới một cô gái mà phải núp dưới tên của một cô gái khác. Không phải ai cũng có tư cách để muốn làm gì thì làm, ngay cả Nhan Trưng Nam còn phải để ý vẻ mặt của cha vợ để qua ngày, huống hồ anh chỉ là cậu Tư chân đặt còn chưa vững.

Muốn cưới qua loa cho xong cũng cần bề trên cho phép, bởi đây là chuyện cưới hỏi quan trọng, cậu Tư thật sự không thể quá qua loa cho xong.

Vậy là cậu Tư tới nói với tư lệnh, cha cũng đã lâu không gặp anh nên lập tức đáp lời. Cậu Tư vào phòng rồi thả mình trên ghế như kẻ nhu nhược không làm nên trò trống gì.

Tư lệnh liếc qua anh rồi hừ lạnh: “Lại làm sao?”

Cậu Tư gảy móng tay, nói với ông: “Con muốn kết hôn.”

Tư lệnh lại mừng rỡ vô cùng: “Sao tự nhiên lại muốn kết hôn? Con gái nhà ai? Không phải là nhìn thấy trong vũ hội lần trước chứ?”

Ông sốt ruột như vậy khiến cậu Tư chua xót, nhưng anh còn chưa trả lời, vẻ mặt của ông đã thay đổi: “Con đừng nói là con hát Lê Uyển kia đấy.”

Nhan Trưng Bắc xì một tiếng, đổi tư thế thành bắt chéo chân: “Đương nhiên là con không dám lấy cô ấy rồi.”

Anh sờ vào bình gốm Thanh Hoa bên cạnh, bên trên không có chút bụi nào nhưng cậu Tư vẫn phủi tay: “Hôm qua đi trên đường nhìn thấy, cha cô ấy là một quan chức nhỏ, tuy chức nhỏ nhưng tài sản cũng trong sạch.” Anh phủi tay, nở nụ cười: “Như vậy anh cả cũng không phải lo con quyến rũ cô chủ nhà quyền quý, uy hiếp địa vị của anh ấy.”

Anh như vậy vừa hư hỏng vừa bất cần đời, thậm chí còn toát lên vẻ suy sụp tinh thần như không biết đấu trí chút nào. Tư lệnh nhìn thấy cũng thở dài, chậm rãi nói: “Con đừng làm bừa, tính con thế này còn lấy vợ nhà nghèo, sau này sẽ khó sống lắm thôi.”

Ý của ông là kiểu cậu chủ ăn chơi như cậu Tư có lẽ chỉ nhờ vào cây cao bóng cả của cha vợ mà thôi. Tư lệnh nhìn anh gãi đầu với vẻ không để tâm, trong mắt lại hiện lên chút yêu thương. Con út trong mắt ông ngây thơ mà không hiểu chuyện, vừa phá của, ham chơi, ngốc nghếch, lại không nắm vững việc buôn bán. Sau rồi ông lại nghĩ những năm này hai người anh đều xa lánh cậu Tư mà lòng càng áy náy, giọng cũng thấm lo lắng như người cha hiền từ: “Trưng Bắc, cha không thể quan tâm đến con cả đời được.”

Chắc chắn ông không thể quan tâm đến cậu Tư cả đời, ngay cả non nửa đời này, cậu Tư cũng chưa từng được chia chút quyền cầm quân hay quyền sở hữu tài sản nữa là. Nhan Trưng Bắc duỗi lưng, cười nói: “Chẳng phải anh cả nói đàn ông phải tự lập tự cường sao? Con thấy nói đúng lắm, anh cả còn nói với con, vợ có gia cảnh tốt quá có lẽ cũng ghét con, khi đó mới là khó sống!”

Vẻ không hề gì của anh đến tai cha lại mang ý nghĩa khác, giọng của tư lệnh lạnh đi một chút: “Nó nói như thế với con?”

Cậu Tư đối diện với ánh mắt của ông, vừa để lộ vẻ ngu ngốc vừa cười giễu cợt: “Con nghĩ kỹ rồi, thanh danh của con thế này, cộng thêm xuất thân nữa, không có điểm nào để cô chủ nhà quyền quý bằng lòng lấy con.”

“Xuất thân của con làm sao?” Tư lệnh cao giọng: “Con là con cha, ai dám nói xuất thân của con?”

Khóe miệng Nhan Trưng Bắc giật giật với vẻ không muốn tranh luận: “Thật ra trong lòng cha cũng hiểu rõ, con có thể giả làm con vợ cả trước mặt cha sao?”

Cậu Tư lên tiếng, trong mắt toát lên chút chán chường: “Mẹ cũng là một phụ nữ bình thường, con muốn đời này lấy một cô gái như vậy. Con không chê cô ấy, cô ấy cũng không chê con, không ai áp chế ai, sống thật tốt là được.”

Ý anh muốn nói trước đây bà cả ỷ vào nhà mẹ đẻ, nhiều lần chèn ép mẹ anh nhưng tư lệnh đều ngầm bỏ qua. Ngay cả khi mẹ qua đời rồi, những năm này cậu Tư phải chịu quả đắng từ bà cả và anh cả, cha anh cũng thường vờ như không thấy.

Thật ra rất nhiều năm rồi hai cha con họ chưa từng tâm sự với nhau, dường như sự giao lưu trong rất năm đều là một bên quở mắng, một bên khác lại cà lơ phất phơ. Bây giờ anh chủ động nhắc đến mẹ khiến tư lệnh cũng mềm lòng, ông nói với anh: “Chuyện của con, cha tự có sắp xếp. Con nhìn thấy một cô gái trên đường đã muốn cưới người ta, nếu mai lại trông thấy người khác thì sao?” Ông gõ ba-toong xuống, chân thành nói: “Trưng Bắc, hôn nhân là chuyện lớn.”

Cậu Tư biết cha mình sẽ không dễ dàng buông ra như vậy, nghe nói tư lệnh đã nhờ người đi tìm cô gái tốt tính, gia cảnh cân xứng cho anh, có lẽ ông thật sự lo rằng cô con dâu tương lai sẽ bắt nạt đứa con út nhu nhược, vô dụng của mình cũng nên. Mỗi lần cậu Tư nghe ông dặn đi dặn lại rằng phải tìm hiểu những cô gái này, trong lòng lại có cảm giác không rõ.

Vì thế anh thường nói với tư lệnh rằng con gái nhà bình thường tốt thế nào, anh thấy con gái của quan chức nhỏ kia không tệ đâu.

Có lần tư lệnh đã buồn ngủ lắm rồi, cậu Tư lại luôn miệng “Tóm lại con sẽ không dính díu gì đến quyền quý gì đó”, “Chi bằng sống cuộc đời bình thường”. Cha anh năm lần bảy lượt giục anh trở về, cậu Tư lại mặt dày mày dạn ngồi ở đó, không cho tư lệnh ngủ trưa.

Cuối cùng cha anh cũng thấy phiền, ông ném ba-toong về phía anh rồi quát: “Vậy con cưới đi! Cha mặc kệ con!”

Cậu Tư bắt lấy ba-toong, còn vô cùng phấn khởi nói cảm ơn, tư lệnh lại vỗ xuống ghế quát anh: “Con cưới con bé đó thì đi tìm cha vợ chức nhỏ như hạt vừng đó mà tổ chức! Cắt đứt quan hệ với nhà quyền quý đi!”

Nhan Trưng Bắc cũng không để ý đến những chuyện này, anh cợt nhả đặt ba-toong tựa vào cạnh bàn: “Cắt đứt thế nào được? Vẫn phải chờ cha chủ trì hôn lễ chứ ạ!”

Vì tâm trạng tốt, anh không để ý cha mình hừ lạnh thế nào mà cúi chào rồi ra ngoài. Cậu Tư muốn đi tìm bà mối tốt nhất, chuẩn bị sính lễ tốt nhất, cả kiệu tám người khênh để cưới cô về.

Cậu Tư không thể biểu đạt chân thành của mình một cách quang minh chính đại, thậm chí tự đến thưa chuyện với Cận Quốc cũng sẽ để lộ dấu vết, vì thế anh chỉ có thể bỏ sức vào những chuyện này. Không muốn trễ nải, vậy phải dốc lòng vạn phần. May thay bà mối khấp khởi về báo với anh, sau khi nhìn thấy sính lễ của anh, Cận Quốc đã quên luôn thông gia từ bé gì đó mà luôn miệng đồng ý.

Nhưng anh vẫn không yên lòng, Cận Tiêu sẽ nghĩ anh ra sao, có coi anh là cậu chủ ăn chơi dùng tiền mua hôn nhân, đêm tân hôn nhìn thấy anh sẽ sợ không? Tất cả những điều này đều khiến anh không yên giấc chút nào. Không một ai không để ý người trong lòng nghĩ mình ra sao, huống hồ ấn tượng đầu tiên luôn rất quan trọng.

Vậy là những bản ca kịch lãng mạn cậu Tư đã được xem trong lúc đi du học lại thắng thế, anh bị những suy nghĩ kia tra tấn đủ rồi, giờ đây không chịu thấu nữa, càng không muốn quan tâm tới gì cả. Anh chỉ muốn đi tìm cô, đi nói cho cô biết, nói thật tất cả mà thôi. Quan tâm tới âm mưu và ẩn nhẫn làm chi? Nói hết thảy cho cô mới là tốt nhất.

Anh không tìm hoa vấn liễu, không dồn tâm dồn sức để tìm một cô gái xuất thân thấp hèn. Cận Tiêu lấy anh tuyệt không phải khom lưng uốn gối, còn về hứa hẹn, về quá khứ, anh muốn nói rõ với cô tất cả.

Anh truyền tin cho mẹ Ngô, buối tối mẹ Ngô lén để mở cửa sau cho anh. Đêm tối xông vào khuê phòng không tốt chút nào, thậm chí còn là rất lỗ mãng nữa. Có điều chính thanh danh của cậu Tư đã đủ lỗ mãng rồi, anh không ngại mạo hiểm vượt qua khuôn khổ một lần, cứu vãn cho cái danh bết bát của mình.

Trăng treo đầu cành, anh rón rén bước vào, mẹ Ngô nói với anh rằng sẽ đưa Cận Tiêu tới sân nhà, khi ấy sẽ gặp được nhau.

Anh dõi theo cô lâu như vậy nhưng vẫn chưa nói nổi một câu đứng đắn, trên đường cậu Tư đã nghĩ rất lâu xem nên chào hỏi thế nào để không quá đường đột, không khiến cô sợ hãi tới mức hô hoán. Anh suy nghĩ một lúc lâu, đến một khoảnh khắc, nhịp tim kia chợt gia tốc dồn dập. Anh nhìn thấy bóng người ấy dưới bóng cây mà thấy một bước ra ngoài này sẽ trở thành khoảnh khắc quan trọng nhất đời mình.

Có điều khoảnh khắc quan trọng ấy không hề xảy ra.

Cậu Tư nghe thấy giọng đầy lo lắng, rầu rĩ của một người đàn ông: “Sao bọn họ lại gả em cho người khác? Còn nói hứa hẹn cái gì, danh dự cái gì nữa? Anh không thể để em đến nhà họ Nhan như vậy được, em biết thanh danh của cậu chủ kia thế nào không?”

Cậu Tư dựng thẳng tai, muốn nghe câu trả lời của đối phương. Đúng là Cận Tiêu không quen anh, đương nhiên sẽ không biện minh cho thanh danh của anh, vậy mà anh vẫn muốn nghe, muốn biết mình trong mắt cô là người thế nào.

Sân nhà im ắng mấy giây dài đằng đẵng, một lúc lâu sau Cận Tiêu mới nói: “Nhưng anh cũng có muốn lấy em đâu?”

Câu hỏi này thật uyển chuyển biết bao, bởi cho tới giờ phái nữ thường không thể hiện lòng mình. Nếu muốn hỏi thật, cũng chỉ là hỏi đối phương muốn làm gì, hoặc là không muốn làm gì mà thôi. Câu hỏi lần này của Cận Tiêu, cộng thêm giọng điệu của cô thật khiến người ta nghĩ rằng cô cũng có ý với đối phương, chỉ có gã đàn ông kia bạc tình bạc nghĩa mà thôi.

Cậu Tư chưa từng nghĩ rằng cô đã có người trong lòng, như thể chính anh vẫn luôn chờ đợi, rồi cho rằng người khác cũng sẽ chờ mình vậy.

Đêm dài như nước, người đàn ông kia vội vàng chống chế: “Sao anh lại như thế được? Anh chỉ giúp người kéo xe kia vài lần mà đã bị đồn đại như thế rồi.”

Anh ta còn nói gì đó như “Có lẽ họ muốn dùng ông ta để đe dọa anh”, “Sao lại biến thành như thế được”, nhưng cậu Tư đã không nghe rõ nữa.

Tới khi cậu Tư nhận ra, anh đã lùi từng bước, từng bước ra ngoài cửa.

Anh nhớ tên của người con trai thứ hai nhà họ Liễu, nghe nói tên là Liễu Ngạn Chi.

Đêm nay tỉnh rượu nơi nao, dương liễu đứng bóng, gió khuyết trăng tàn.

Anh chợt suy sụp tinh thần.

Thì ra anh mới là người thứ ba.

Hết chương 32.

< Chương 31 ❀  Mục lục  ❀  Chương 33 >

 

40 thoughts on “Diễn Trò – Chương 32: Thì ra anh mới là người thứ ba

  1. Oimeoi sao t lại thấy đau lòng cho cậu Tư thế này :(( muốn lấy người con gái mình yêu 1 cách đường hoàng, muốn cho cô ấy 1 tất cả nhũng điều tốt đẹp nhất mà cũng được quang minh chính đại. Tự nhiên thấy cậu hèn mòn đến đáng thương ý, câu cuối chương đọc mà nhói lòng quá :((
    May mà giờ đây cậu k phải đơn phương nữa rồi :)) cậu mợ phải hạnh phúc nhé :))

    Liked by 3 people

    1. Ha ha ha ha các cô đã húi hận vì lúc đầu mắng cậu chưa =))))))))))))))) Cậu cũng tội lắm :< Chương sau đám cứi rồi, đang cố làm nốt rồi beta sương sương hệ hệ

      Liked by 2 people

      1. Nãy cũng cmt cho t rút lại lời trc nhưng mà nghĩ lại thì lời đã nói ra rồi thì k thể rút lại đc, nên em xin dùng tất cả tâm lòng chân thành xin lỗi cậu, em hứa từ giờ trở đi sẽ yêu thương cậu mợ nhiều, đứa nào dám nói xấu cậu và mợ thì liệu hồn vs em =))))))))

        Liked by 1 person

    2. Đọc chương 4 thì xót xa cho Cận Tiêu, đọc chương 32 thì đau lòng cho Cậu Tư. Chính vì hoàn cảnh, số phận bấp bênh của a ở hiện tại mà ko thể cưới được ng trong lòng 1 cách vẻ vang, quang minh chính đại, chân thành bày tỏ tình yêu của mình cho đối phương biết được. Tình yêu của a đẹp đẽ biết bao lại bị dày vò bằng những mưu tính, ẫn nhẫn và đau khổ 😢

      Like

  2. Đằng sau là cả 1 câu choẹn nghẹn lòng của 1 thằng đờn ông iu đơn phương =))))) hiểu zòy hiểu zòy, dàn phi tần mĩ nữ xin kính cẩn xếp hàng xin lỗi cậu 🤦🏻‍♀️

    Liked by 1 person

  3. Đọc đến đây mới thấy, thật ra cậu Tư sống cũng không dễ dàng gì, không ai bảo vệ, không ai che chở, lúc nào cũng phải tự mình cứu lấy mình, ở bên cạnh người mình yêu thương mà còn phải ra vẻ không quản tâm😢 thương cậu lắm cơ, chương sau cưới rồi nên cậu cố lên😅

    Liked by 1 person

  4. Trừi ưi! khổ thân cậu Tư quá. Đa trăm phương nghìn kế để rước nàng về rinh ai ngờ đâu tim nàng đã mang một bóng hình.
    Than ôi ! Ruột đau như cắt nước mắt đầm đìa hận không thể ngỏ lời sớn hơn 😂😂😂.
    Cố lên nha cậu Ba . sau cơn giông trời sẽ hửng nắng !!!🌞

    Like

  5. Đọc chương này càng hiểu hoàn cảnh của cậu 4 đúng là cũng không sung sướng gì, mọi thứ cũng phải tranh đấu, phải đeo mặt nạ diễn trò…mới có thể được địa vị, danh vọng và vợ yêu như ngày hôm nay, khổ thân lại còn trải qua đoạn tình đơn phương rồi mới rước được vợ về dinh💕thanks Bột!!!

    Liked by 1 person

  6. Nghĩ lại là người thứ ba vô diênn vậy thoi chớ cậu lấy dc mợ về rồi còn tí liêm sỉ nào đâu nhở😌

    Like

  7. Cậu Tư mà làm nên vở kịch anh hùng cứu mỹ nhân thật chắc sẽ thành trò cười cho ông bạn quá :)) Nhìn cậu bị trêu đã thấy vui rồi. Cũng khổ thân cậu không thể đường đường chính chính mà rước nàng về dinh, lại còn thấy cảnh hỏi han của mợ với người ta. May mắn là mọi chuyện không đi lệch hướng, mợ vẫn về với cậu cho vui cửa vui nhà.

    Có chỗ này thiếu dấu nè Bột “vậy ma anh vẫn muốn nghe, muốn biết mình trong mắt cô là người thế nào”

    Liked by 1 person

  8. đọc chương này mà thương cậu quá, yêu thầm con gái người ta, làm mọi cách muốn mang lại cho người mình yêu điều tốt đẹp nhất ❤ mợ may mắn quá.
    Cảm ơn Bột ⚘

    Liked by 1 person

  9. Đọc chương này thấy thật là tội lỗi vì mấy chương đầu đã chửi cậu :< Em xin nhỗi, từ giờ trở đi em sẽ ko chửi cậu nữa :<

    Like

  10. Đọc chương này mấy thấy sự thâm tình của cậu Tư, vừa xót xa vừa thương cậu. Nhất câu cuối cùng ý. Để lấy được mợ về mà cậu tốn rất nhiều tâm tư . Hy vọng là tác giả sẽ ko ngược cậu mợ nữa

    Liked by 1 person

  11. Tội nghiệp anh tui.. Muốn nói ra lòng mình mà không gặp thời TT.TT.
    Huhu.. k biết lại có hiểu lầm gì không chứ cậu Tư sao lại thành người thứ ba rồi TT.TT

    Like

  12. Cậu che dấu quá nhiều. Ẩn nhẫn để sống đến cả với cha ruột cũng phải diễn trò. Để cưới được Mợ sao Cậu vất vả quá. Nhưng sao Cậu Mợ lại có nhiều hiểu lầm chồng chéo nhau như thế này nhỉ. Phải chăng do đôi bên đều dấu trong lòng!??.

    Like

  13. Ôi thì ra công cuộc rước Mợ về dinh của Cậu gian nan như vậy TvT
    Tự nhiên bị ông Liễu nào ấy chặn đường chứ không là lần đầu tiên hai bạn nhỏ giáp la cà sẽ bất ngờ vô cùng rồi =))))

    Like

  14. Con đường rước vợ về dinh hơi mệt à nha mà Cận Tiêu đã nói với người họ Liễu kia là anh cũng đâu cưới em thì cậu Tư à cậu không phải là người thứ 3 đâu:((

    Like

  15. tội nghiệp cậu tư quá, phải suy tính che giấu để tồn tại, duy trì địa vị, yêu người ta cũng không dám thể hiện để rồi đùng cái thấy mình thành người t3. Em xin lỗi cậu tư vì lúc đầu mắng cậu quá :((((

    Like

  16. đọc đến đoạn ” khoảnh khắc quan trọng nhất đời ” buồn cười cậu Tư quá. aiz sau thì hơi thảm nha, poor you!

    Like

  17. Thương cậu Tư ghê ấy! Cậu Tư à, anh là chính thất không phải tiểu tam đâu, chắc gì bé Tiêu đã thích tên kia thật 💪

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.